Thơ 2022
Những câu thơ viết vào năm 2022
Tình cờ
Em—một loài hoa dại
Mọc hoang trên đài nguyên
Người khinh khi dị thảo
Kẻ tôn thờ thiêng liêng
Tôi—một gã du miên
Chẳng tìm em lại gặp
Giữa đỉnh đời cao thấp
Tình cờ mà nên duyên
Một ngày 275
Nếu như bạn mệt mỏi
Thử nhấm một cốc trà
Cầm bút vẽ bông hoa
Tâm trạng tự nhiên khá
Lạnh lùng
Nhớ thương hết mực vô cùng
Vậy mà nàng nỡ lạnh lùng với tôi
Là do ngăn cách xa xôi
Hay vì tôi chẳng xứng đôi cùng nàng?
Lời vô tâm
Lời vô tâm người nói
Bén như một lưỡi dao
Tuy không cứa chảy máu
Nhưng vô tình, ta đau
Nợ thương
Chưa bao giờ vay mượn
Nhưng anh lại “nợ thương”
Trả em hoài không hết
Nên cả đời vấn vương
24
Nụ cười và lẫn nụ hôn
Em đem lấp kín tâm hồn của tôi
“Kỹ năng làm giàu, self-help”
Đi tìm chân lý trong đời
Để rồi tin phải những lời dối gian
Lòng thường nhẹ dạ, bất an
Thấy người ta “giỏi” nên càng dễ tin
Thật ra họ chỉ gạt mình
Bằng dăm lý thuyết linh tinh tầm xàm
Cũng vì họ biết mình tham
Thích nghe chém gió hơn làm-tự-tay.
23
Có người ra biển ngóng trông
Một con thuyền cũ mãi không trở về
Chờ người
Bao mùa mưa gió đi qua
Cố nhân còn nhớ quê nhà hay không?
Nơi mà có một tấm lòng
Sắt son chung thủy đợi trông người về…