Thơ 2018

Tuyển tập thơ viết năm 2018

Thơ 2018

Mưa

Nếu như trời không mưa
Cỏ trong vườn chẳng mọc
Nếu không gặp cam go
Lấy đâu ra bài học!?

Tình yêu ngày mai

Tình yêu như trò chơi
Nơi em trốn anh tìm
Dù thời gian đã hết
Nhưng kẹt mãi trong tim

Thiên di

Em ơi Bạc Liêu trời vào đông
Là mùa nước nổi trắng ngập đồng
Đôi chim di trú tìm tổ ấm
Anh nhớ em rồi em biết không?

Tình như lá bay xa

Cảm tác từ Tình Như Lá Bay Xa
Nhạc Hoa lời Việt: Jimmii J.C Nguyễn

Tiễn em qua những phố đông
Tôi về ngắm lại chậu bông hôm nào
Ước mơ đêm về bên nhau
Người ơi có biết tôi đau muôn vàn
Xót thương cho cuộc tình tan
Nhìn theo sóng vỗ miên man phũ phàng
Tình yêu ta như lá vàng
Một chiều băng giá ngỡ ngàng bay xa
Thì người ơi xin nhớ mãi tình ta…

Giòng thời gian

Giữa giòng năm tháng miên man
Ta như cơn gió lang thang bốn mùa

Bay qua một mái hiên chùa
Thấy dăm đứa trẻ chơi đùa với nhau
Kề bên có rẫy trồng rau
Bốn, năm chú tiểu mau mau nhổ hành

Bay qua một lũy tre xanh
Thấy con chim ngủ trên cành buồn hiu
Ngoại nhìn đôi mắt đăm chiêu
Mặt trời tắt lịm giữa chiều lên cao

Bay qua một quãng kênh đào
Thấy con tép bạc vẫy chào con tôm
Con cua con ốc đang ôm
Còn ta chìm xuống đen ngòm nhân gian

Đến bên nhau

Dù biết yêu em nhiều được-mất
Nhưng mà anh bất chấp em ơi
Tất cả chúng ta chỉ sống một cuộc đời
Đừng để hết mới nói lời nuối tiếc
Hãy cứ yêu nhau tha thiết
Vì ngày mai đâu biết sẽ ra sao
Hãy cứ đến bên nhau
Cùng hát vang bài ca hạnh phúc
Thời gian xin chậm lại một chút
Cho tình mãi trăm năm.

#7

Em giờ đã rất khác xưa
Còn anh giả bộ như chưa biết gì

^_^

Trong vườn có bé hướng dương
Tròn xoe lúng liếng dễ thương vô cùng
Các cô hoa khác ngại ngùng
Chỉ riêng bé thích ung dung cười đùa
Mặt trời vốn một vị vua
Rất yêu con nít nên ùa xuống chơi
Ơ này cháu bé kia ơi!
Sáng nay tắm nắng thấy đời đẹp không?

^_^

#6

Tình yêu giống chơi xích đu
Một hai
Ba bốn
Á đù!
Đứt dây

Gió bên sông

Chiều thu gió cuộn mây về
Người ngồi bến nước tái tê trong lòng
Trách thầm kẻ đã sang sông
Chừ đây cách biệt còn trông mong gì

Thị thành

Một đêm nằm giữa thị thành
Giọt mưa dột xuống trên manh áo sờn
Còn gì có thể buồn hơn
Phận người tỉnh lẻ cô đơn chốn này
Hoà vào nhịp sống cuồng quay
Tình yêu phai nhạt chẳng hay lúc nào
Mong chi chuyện gặp lại nhau
Dù mai trời sáng xua màu tối đen.

Biển mặn

Con nước ngoài khơi chảy vào đây
Ôm ấp phù sa suốt đêm ngày
Nở thành tôm, cá, cua, mực, ốc
Hào phóng tặng cho dân quê ta

Đại lộ

Nơi đây có những buổi chiều
Trời không trút nắng, mây đìu hiu trôi
Đường về bỗng hóa xa xôi
Cột đèn cao vợi bồi hồi ngóng theo
Bờ tường cỏ mọc dây leo
Màu xanh hoang dại cuốn veo nỗi sầu
Lá me rụng nhẹ lên đầu
Ngỡ rằng thế kỷ qua lâu lắm rồi

Có người nói hạnh phúc

Có người nói hạnh phúc
Là có thật nhiều tiền
Nhưng rất nhiều triệu phú
Vì giàu mà hóa điên

Có người nói hạnh phúc
Là sức khỏe tràn đầy
Mà biết bao người bệnh
Cũng lạc quan lắm thay

Có người nói hạnh phúc
Là sống với người thương
Rồi mấy năm sau đó
Than hôn nhân chán chường

Anh chẳng biết hạnh phúc
Chính xác là thế nào
Anh chỉ thấy ngây ngất
Khi chúng mình hôn nhau

Đêm đen

Đêm về thành phố sáng đèn
Mà lòng anh vẫn tối đen một màu
Từ khi lạc mất đời nhau
Từ khi hạnh phúc thương đau
Từ khi tiếng pháo tiễn em theo chồng
Làm anh tan nát cõi lòng em ơi…

Em

Giờ này trời đất sang mùa
Em đi gió thổi cỏ lùa gót chân
Oai linh lắm vị thánh thần
Thấy em chắc hẳn tần ngần tương tư
Anh không là gã trai hư
Cho nên chỉ dám ngắm từ phía xa
Dáng ai trong bóng chiều tà
Như là hoang dại
Như là đam mê
Như là cơn nghiện cà phê
Sớm mai thức dậy bỏ bê chẳng đành.

Bước chân an lạc

Con đường nhân loại đi về
Bụi tung gió thổi não nề phía xa
Dòng sông phật pháp băng qua
Dường như tĩnh lặng nhưng mà an vui

#5

Tuổi trẻ cần đôi lần liều lĩnh
Để biết mình bình tĩnh tới đâu

Sông quê

Tôi như là một giòng sông
Trăm năm êm ả giữa lòng làng quê
Bỗng hôm gió lộng tư bề
Để thuyền em lỡ trôi về phương xa

Mộng ước

Em ước mong hai đứa chúng mình
Sau này sẽ có căn phòng xinh
Để những đêm hè đôi ta lại
Nằm xuống bên nhau và làm tình

#4

Còn đây kỷ vật chiến tranh
Xem như phần thưởng khi anh trở về

Đường về nhà có nắng

Đường về nhà có nắng
Cùng mây trắng bay qua
Lấp ló cây phượng già
Trước căn nhà lợp lá

Hai mùa nơi xứ lạ
Xa quê kiếp phiêu bồng
Khung trời vẫn trống không
Như ngày nào tạm biệt

Còn gì đâu để tiếc
Có gì đâu mà thương
Khi chiều qua phố phường
Mọi người đều vội vã

Bước chân qua bản ngã
Ai giẫm nát màu hoa
Để con ve thôi hát
Ru một thời đã xa

Độc hành

Đường về nhà xa quá
Độc hành chỉ mình ta
Người yêu là nắng gió
Cùng mây trôi vậy mà

Lời ru mây trắng

Mây trôi xóa trắng núi đồi
Có người thôn nữ đang ngồi ru con
Lời ca như đã gầy mòn
Từ khi cái đói vẫn còn vây quanh
Phận nghèo dưới túp lều tranh
Ngày trôi theo tháng dỗ dành tương lai
Lớn nhanh đi hỡi con trai!
Vươn vai đứng dậy thành người chiến binh
Để cho đất nước thanh bình
Và người quê sống bằng tình với nhau.

TH4N4T4

Kẻ đi cách biệt muôn phương
Còn người ở lại canh trường nhớ mong
Nợ duyên giữ mãi trong lòng
Cũng rồi tan vỡ vì không ngày về

Ngày nào hai đứa hẹn thề
Sẽ cùng sánh bước vai kề bên vai
Ôm nhau cho trọn vòng tay
Mà nay tất cả đổi thay mất rồi

Ừ thì đành chịu vậy thôi
Từ đây cảm xúc thả trôi theo đời
Trái tim vứt xuống biển khơi
Để khi tỉnh giấc rụng vơi cơn sầu

#3

Ngày xưa ước hái mặt trời
Bây giờ chỉ muốn nói lời cầu hôn

#2

Sống trên đời bao nhiêu là đủ
Sống đủ rồi mình đi ngủ được không?

Ông vua điên

1. Từ mai Trẫm sẽ không về nữa
Chén rượu trên tay vứt xuống đời
Ngai vàng thiên tử? Trẫm cũng mặc
Cưỡi hạc lướt mây, Trẫm về trời
Các khanh ở lại mà vui nhé
Say nắng say mưa thỏa sức đi
Để biên ải mịt mùng gió bụi
Tiên tổ trên cao hẳn ngậm ngùi.

2. Ông vua đã chẳng còn điên
Vì đem đốt hết muộn phiền thành tro
Trốn đi làm gã chăn bò
Ngày ăn hai bữa đủ no bụng rồi
Giao cho thái tử lên ngôi
Cầm binh đánh giặc mấy hồi gươm đao
Thời gian chinh chiến qua mau
Giang sơn yên thịnh, vua vào cõi tiên.

Trên đường về quê

Thấy chăng em? Tết đã về
Đàn chim én nhỏ tựu tề truông mây
Mầm xanh vươn thẳng thành cây
Con trâu gặm cỏ
Luống cày đã xong
Ghe tàu neo chật bến sông
Cô dâu áo đỏ theo chồng về dinh
Kỳ yên rộn rã sân đình
Múa lân đánh trống xập xình thật vui
Rượu trà bánh mứt cứ khui
Thoáng trong làn gió thơm mùi khói nhang