Thơ 2019

Tuyển tập thơ viết năm 2019

Thơ 2019

Lưu lạc

Nhiều lúc thấy đời buồn như con nước
Trôi theo dòng chẳng biết lạc về đâu
Mãi quen ánh đèn vàng nơi bến chợ
Mà quên vầng trăng bạc chốn rừng sâu

Lập đông

Gió lành lạnh gò má
Chim én ríu rít ca
Ôi những kẻ đi xa
Ai chẳng nhớ quê nhà

#13

Tim em còn trống đó không?
Để tôi lấp đất rồi trồng cây si

Kỹ nữ

Gương xưa giờ đã vỡ tan
Thương đời kỹ nữ bẽ bàng về đâu
Tuổi xuân vùi suốt đêm thâu
Để cho phai bạc mái đầu chẳng hay
Rượu tình rót mãi qua tay
Đẩy đưa duyên kiếp tháng ngày đổi xoay
Khổ đau trên tấm thân này
Đâu bằng khinh bỉ đắng cay miệng đời

#12

Facebook như một trò hề
Trộm hình cướp chữ đem về câu like

Lời yêu thương

Đừng chần chừ nữa em à
Tìm nơi đáng lẽ chúng ta thuộc về
Sống mà không có đam mê
Tất nhiên tâm trí tái tê từng ngày
Tạm quên đi những đắng cay
Bình yên ta ngắm mây bay mỗi chiều
Kiếm tiền quên mất thương yêu
Đó là lựa chọn - rất nhiều người sai.

#11

Tình yêu cũng giống đánh bài
Dù cho biết luật, chơi hoài vẫn thua

Người yêu & hoa quỳnh

Hoa quỳnh nở nửa đêm về sáng
Mà hương thơm bay suốt một ngày
Môi em chỉ cười xinh duyên dáng
Cũng đủ làm anh ngất ngây say
Người yêu ơi nếu có một ngày
Mùa xuân tới cho hoa kia nở thắm
Sẽ là ngày mình tính chuyện trăm năm?

Sao

Sao chim thôi hót trên cành
Sao người yêu bỗng trở thành người dưng
Sao hoa tàn lúc đang xuân
Sao tình đang đẹp thế nhưng lỡ làng

Từ đây

Từ đây anh bước theo người
Từ đây chẳng thể cùng cười với nhau
Từ đây cho đến về sau
Em mang một nỗi thương đau riêng mình

Phút cuối

Chỉ còn một phút này thôi
Nói gì cho trọn để rồi chia tay
Tình yêu vỗ cánh vút bay
Vì ai đã trót đổi thay quá nhiều

#10

Người vui pháo đỏ rượu nồng
Còn tôi tan nát cõi lòng biết không?

Miền Nam thiêng liêng

Thưở ấy ông cha đi mở cõi
Cọp trên bưng, sấu lội trong rừng
Ven kênh rạch mọc um tùm dừa nước
Nhiều quỷ ma, mắm đước cũng bao la
Đất mênh mông nhưng bịt bùng cỏ dại
Bởi xứ này chưa lưu dấu chân ai

Công Mạc Cửu cho người khai khẩn
Dựng xóm làng xây thôn trấn đầu tiên
Đời sống mới bắt đầu bình yên
Ruộng Ba Thắc sáng tươi màu muối
Biển Hà Tiên tôm cá đầy thuyền

Rồi trăm năm sau đó thêm,
Vua Minh Mạng lập Nam Kỳ Lục Tỉnh
Giang san trải dài tới mũi Cà Mau

Đẹp làm sao! Oai hùng làm sao!
Chảy trong ta những gì thiêng liêng đó
Dòng máu của người miền Nam.

#9

Đôi khi tôi thấy chơi vơi
Như con diều giữa bầu trời toàn mây

Chúng ta – đường thẳng song song
Cắt nhau là chuyện viễn vông đó mà?!
Tưởng gần nhưng lại hóa xa
Tưởng yêu nhưng lại thành ra phụ tình

Thương nhớ Bạc Liêu

Thương lắm quê tôi đất Bạc Liêu
Nơi kế biển Đông nắng gió nhiều
Ai về cố xứ cho nhắn gửi
Một điệu Hoài Lang lúc vãn chiều

Tự cứu

Thôi đừng mơ chuyện ngôn tình
Tự mình cứu lấy chính mình là hơn
Mắc chi nhõng nhẽo giận hờn
Giống như trẻ nhỏ hơn thua chuyện xàm
Về quê và học trồng cam

Xe đạp

Cái thời anh còn trẻ
Xe đạp là bồ anh
Cùng tới trường để học
Và rong ruổi loanh quanh

Bốc đầu như cưỡi ngựa
Đánh võng rất thường khi
Đường đá dăm chẳng sợ
Đường sình đất ngại gì

Xe anh sơn màu trắng
Bởi không thích màu mè
Nếu hư thì tự sửa
Ngoại trừ vá ruột xe

Mỗi tuần rửa một lần
Chà sạch hết bụi bẩn
Siết chặt mấy con ốc
Thêm nhớt cho dây sên

Mấy năm mua xe máy
Ngỡ rằng anh đã quên
Trong góc nhà nhện bám
Kỷ niệm nào chưa quên

Vui với thiên nhiên

Từ đây vui với thiên nhiên
Sống đời hoang dã chẳng phiền tới ai
Hằng ngày cuốc rẫy trồng khoai
Chán thì xách lưới đi chài cá tôm
Xuống chợ đổi gạo nấu cơm
Lên rừng nhặt củi đốt rơm thay dầu
Uống trà đọc sách đêm thâu
Hỏi rằng lạc thú nơi đâu sánh bằng?

Chuyện tình ta

Chuyện tình ta sẽ giống
Như hoa dại bên đường
Một ngày nao không biết
Bỗng tỏa bừng sắc hương

Rose is red

Hoa hồng đỏ thắm
Diên vỹ xanh rờn
Em và cô ấy
Anh yêu ai hơn?

Cố hương

Con đò đưa khách sang sông
Chừng như nhân ảnh chìm trong khói vàng
Năm dài tháng rộng miên man
Cố hương ngóng vọng mấy hàng lệ rơi

Miền Tây mình đẹp lắm

Long An bụi mịt mù
Ven đường bánh tráng trộn
Xe tải phóng vù vù
Giao thông hốt cũng bộn

Tiền Giang thì chộn rộn
Quá trời trạm dừng chân
Khách ghé mua đồ ăn
Góp phần cho kinh tế

Sang Vĩnh Long cũng thế
Đặc sản chẳng thiếu gì
Từ bưởi tới thanh trà
Tới đuông dừa kỳ dị

Cần Thơ là đô thị
Không hổ danh Tây Đô
Con gái đẹp thấy mồ
Nếu không yêu là lỗ

Hậu Giang lại rất ngộ
Xứ họp chợ trên sông
Anh Hai mua gì không?
Bán cho tôi đôi chiếu

Nếu thấy chùa Chén Kiểu
Là đã qua Sóc Trăng
Thăm người bạn Đại Tâm
Rồi mình ăn bánh cống

Tới Bạc Liêu nhanh chóng
Lượn điện gió một vòng
Rồi dọc theo bờ sông
Tạt vô nhà công tử

Ngại gì mà không thử
Chạy tiếp xuống Cà Mau
Săn ba khía thôi nào
Coi chừng trăn, cá sấu!

Ôi miền Tây yêu dấu
Trăm năm mãi rạng ngời
Biết tả sao cho hết
Niềm thương trong mấy lời

Miền Tây mình đẹp lắm!

Trung Thu

Trăng đêm nay sáng tỏ
Ướp lạnh hàng cây thưa
Này người yêu bé nhỏ
Bây giờ em ngủ chưa?

Người đã sang sông

Em mặc áo cô dâu
Lá thư xưa bụi phủ
Nói bao nhiêu cho đủ
Khi mộng ước không thành
Lòng anh tựa sông xanh
Trôi theo cùng năm tháng
Một hôm bỗng nước cạn
Tiếc con đò sang ngang

Tưởng tượng

Làm sao nói trước được tương lai
Biết đâu rồi sẽ có một ngày
Sóng biển nhảy múa, chim ca hát
Ta cùng người ấy tay đan tay

Nếu đời là vở trắng

Nếu đời là vở trắng
Tôi tô phá đủ màu
Vẽ những hình đa dạng
Chẳng cần biết tại sao

Nếu đời là vở trắng
Tôi sẽ viết thật nhiều
Chẳng cần ai phải hiểu
Làm di cảo mai sau

Nếu đời là vở trắng
Tôi muốn xé vài trang
Đã hoen màu phai úa
Những đoạn buồn dở dang

Nếu đời là vở trắng
Tôi dùng để chép thơ
Không bao giờ chép toán
Vì tôi rất dại khờ

Nếu đời là vở trắng
Tôi đem tặng cho em
Một trang xinh đẹp nhất
Bài thơ tình ướt lem

Đưa em đi khắp thế gian

Đưa em đi khắp thế gian
Dù rằng anh biết gian nan lắm à!
Cần gì nhà rộng xa hoa
Tìm mua chiếc buýt xài qua được mà
Chân trời còn rộng bao la
Nếu mà đêm xuống ngồi ra ngắm trời
Lo chi mấy chuyện dở hơi
Vì ta đã biết bên đời có nhau
Kia kìa có thấy trên cao
Xa xăm lấp lánh muôn vàn ánh sao
Người yêu, em thích không nào?

Xăm

Em xăm lên tay trái
Một bông hoa mẫu đơn
Mong gặp người chung thủy
Ước đời tốt đẹp hơn

Em xăm lên chân phải
Một bông hoa hướng dương
Cho những ngày ấm áp
Để bền chặt yêu thương

Em xăm lên tim anh
Một bóng hình cô gái
Mà anh luôn nhớ mãi
Không bao giờ nhạt phai

Đóa hoa khờ

Đóa hoa khờ cứ vấn vương
Dù cho ong bướm tìm đường bay xa
Tựa như người cũ phụ ta
Mà sao ta mãi thiết tha với người

Thành phố buồn

Thành phố chẳng thấy mây bay
Vì em đi khỏi nơi đây mất rồi
Công viên nơi chúng mình ngồi
Chuông ngân lặng lẽ từng hồi buồn thêm

Cải lương

bên sông ai hát cải lương
mà nghe ngọt xớt như đường mía lau:
“hỡi anh bán chiếu, xin chào
phải chăng ta đã kiếp nào yêu nhau?”
“dù cho ngăn cách ra sao
thì đôi ta mãi nhớ nhau trong đời”

lời ca tiếng hát buông lơi
vang vang khắp một vùng trời
làm giòng nước chảy chẳng vơi
gợi người viễn xứ nhớ thời đã xa

quê hương từ cõi lòng ta
và quê hương ở trong từng lời ca.

Gửi lại

Gửi lại cùng gió cùng mây
Gửi lại nơi đó tháng ngày thương yêu
Một mình nhịp bước liêu xiêu
Với bao nỗi nhớ trong chiều bơ vơ…

Tôi yêu Bạc Liêu

Tôi đi tìm lại quê hương
Yêu từng di tích thân thương thưở nào
Bạc vàng đổi lấy gian lao
Liêu trai buổi ấy mà bao nghĩa tình

Chuyện cánh diều

cánh diều nào bay mãi tuổi thơ
đưa ước mơ lên vòm trời xanh thẳm
này cá mậpcá heo, này chim phụng
bay về đâu khi tôi đã lớn rồi
bao ước mơ thưở nhỏ giờ cũng thôi
như cơn gió cuốn qua rồi im bặt
tuổi thơ ngây trôi qua mất
ôi cánh diều xa khuất chân mây!

Qua bao đêm lạnh

Qua bao nhiêu đêm lạnh
Bỗng dưng nhớ đến em
Không còn anh bên cạnh
Ai chùi nước mắt lem?

Trưa nắng

Buổi trưa tới bằng cơn nắng nóng
Bác nông dân mồ hôi trán chảy ròng
Con chim sáo vô tư im giọng
Phù sa đặc quánh trên sông

Xóm nhỏ vắng khách qua
Mấy cây chuối đứng im thôi phe phẩy
Trước hàng ba của căn nhà lợp lá
Ngoại già ru cháu ngủ say

Trên trời xanh biếc những mây
Những cơn gió thổi như không thổi
Tưởng chừng đâu cơn mưa hạ
Rất lâu không ghé nơi này

Lạ

Cuộc sống này có xuân thì có hạ
Có sáng mai thì cũng có chiều tà
Và chúng ta có những người xa lạ
Từng thân quen nhưng nay chỉ lướt qua

Ước mơ

Thứ ngăn cản thành công
Không gì ngoài nỗi sợ
Con đường luôn rộng mở
Nếu ta biết ước mơ

Nơi nào đó

Có ai biết nơi hoàng hôn lạ lắm?
Không thấy mây cũng chẳng thấy mặt trời
Chỉ thấy tím màu trong veo diệu vợi
Khiến lòng người viễn khách bỗng chơi vơi

Về Cái Nước

Chàng về Cái Nước
Cho thiếp đi theo
Mình cùng xuôi ngược
Dù khổ dù nghèo

* Cái Nước là một huyện nghèo thuộc tỉnh Cà Mau.

Dấu chấm xanh

Trong friend-list mà em sưu tập
Anh chỉ là một dấu chấm xanh
Nhưng trong tâm trí của anh
Em là ngọc quý để dành nâng niu.

In your social network friendlist collection,
I’m just a “green dot”
But in my mind,
you’re a beautiful pearl.

Bông ô môi

Bởi vì ngăn cách giàu nghèo
Nên người yêu bỏ đi theo ai rồi
Giờ đây còn lại mình tôi
Nhìn bông nở ngỡ đôi môi nàng cười

Ước gì

Ước gì giờ trở lại
Nói với nhau một câu
Em còn yêu anh lắm
Chắc người không tin đâu

Nghệ sĩ

Ôi những người mang tâm hồn nghệ sĩ
Trái tim họ mới kỳ vỹ làm sao
Dù đau khổ hay thế nào
Thì trong họ vẫn dạt dào yêu thương

Thi sĩ

Lá rụng ven đường theo gió bay
Chiều thu xanh biếc nhạc dâng đầy
Thi sĩ lặng buồn nhìn trang giấy
Như muốn thả hồn theo khói mây

Giang hồ

Ô kìa ruộng lúa nương dâu
Giang hồ bốn bể nơi đâu là nhà
Nhấp chung rượu nhạt cười khà
Đời ta lữ khách không nhà em ơi

Cõi vắng

Ta nằm trong cõi vắng
Nghe gió hú ngoài bờ
Mà lòng thì cứ ngỡ
Ai về giữa tỉnh mơ

Quà tặng trái tim

Anh tặng cho em trái tim anh
Trái tim từ sỏi đá hoá thành
Em ơi nhận lấy đừng ngại nhé
Chớ để chân tình phủ rêu xanh

Hạnh phúc thiếu nhi

Tất cả người lớn chúng ta
Đã từng hạnh phúc khi là thiếu nhi
Nhảy dây, đá dế, bắn bi
Hết ăn kem lại uống ly đá bào
Buổi trưa chẳng ngủ đứa nào
Rủ rê tựu tập ồn ào giả chơi
Thằng này gọi vợ ‘mình ơi’
Con kia liền ‘dạ’ dù hơi ngại ngùng
Rồi kiếm đâu được cái thùng
Để xây tổ ấm ở cùng với nhau
Ôi tuổi thơ đẹp làm sao
Là khi không phải lao đao kiếm tiền
Yêu ai thì cưới được liền
Ghét ai cứ việc dùng quyền “nghỉ chơi”
Ước gì đừng lớn trời ơi!

Mưa trên phố

Những chiều phố vắng mưa bay
Người trong quán rượu tìm say quên đời
Nói sao chẳng nói nên lời
Mà đem tâm sự rối bời thành thơ
Mặc cho mây nước bơ vơ
Và ai vẫn cứ thẫn thờ đợi ai

Sách cũ tình xưa

Trắng đêm bên ngọn đèn dầu
Ta ngồi xem lại sắc màu thời gian
Sách cũ rách mất vài trang
Tình xưa cũng đã ố vàng, phải không?

Ôm

Hôm nay em thấy mệt
Muốn ôm lấy anh thôi
Chỉ bấy nhiêu là đủ
Cho em hạnh phúc rồi

Quê mình

Quê mình giờ mùa nắng
Có mây trắng bay qua
Nhộn nhịp những chuyến phà
Chở thật thà đem bán

Vẽ

Em vẽ tặng anh vài cái cây
Bầu trời u ám những đám mây
Đôi chim bay mất trong khoảnh khắc
Như chuyện tình mình gặp không may

Chim & sâu

Dậy sớm ăn sâu nhé
Nếu em là chim to
Và ngủ nướng khò khò
Nếu em là sâu nhỏ

Ý tưởng từ trang sách của bạn @imoway

Chiêu trò con gái

Có những chuyện ta chứng minh là đúng
Nhưng người thì cứ khẳng định là sai
Mà ta mang phận làm trai
Nên đành cam chịu nhận hoài phần thua
Dỗi hờn đâu phải chuyện đùa

Nắm tay vào hạ

Hãy nắm tay anh đi vào mùa hạ
Bỏ sau lưng tất cả chuyện không may
Em chỉ cần biết tình yêu này
Mãi về sau khi cưới nhau cũng vậy

Lửa tình trong anh sẽ cháy mãi
Để chở che và sưởi ấm em
Mặt trời nóng cũng tới lúc lụi tàn
Riêng trái tim không nói lời dối trá

Kìa ven đường cây xanh màu lá
Nắng tô hồng đôi má của em
Làm cho anh ngây ngất say mèm
Vì vẻ đẹp của nữ thần hoang dại

Anh hôn em chẳng có gì phải ngại
Mình lớn rồi đâu nhỏ dại lắm đâu
Hãy thở một hơi thật sâu
Bởi cảm xúc là thứ đến vội vã

Yêu nhau, yêu nhau thôi em ạ
Dù tương lai nếu lỡ chúng mình vất vã
Vì yêu là cùng làm với nhau
Chứ không phải làm được gì cho nhau

Xuân thôn dã

Thấp thoáng ven sông mái nhà tranh
Nghiêng che mây nước bóng dừa xanh
Ai về thôn dã mùa xuân ấy
Thấy cảnh quê nhà tựa bức tranh

#8

Làm sao hiểu được loài người?
Làm sao hiểu được nụ cười của em?

Chiều sân ga

Trên sân ga chiều đó
Em bỏ theo người ta
Giờ một mình trở lại
Có thấy lòng xót xa?

Đêm không ngủ

Bao đêm không ngủ anh ơi
Ngồi đem nhung nhớ viết lời bài thơ
Trách ai lạnh nhạt hững hờ
Mà em vẫn cứ đợi chờ mãi thôi
Chắc do lỡ phải lòng rồi…

Dương Lễ & Châu Long

Quê nghèo một sớm tinh sương
Có chàng Dương Lễ lên đường cầu quan
Trên vai mang nặng hành trang
Và bao nước mắt của nàng Châu Long

Thì thôi cố gắng lên nào

Năm mười mười lăm một trăm
Anh lặn dưới biển em nằm trên mây
Gắng mà nắm chặt đôi tay
Vượt qua những nỗi đắng cay trong đời

Đừng buông ra nhé em ơi
Khó khăn gì cũng một thời sẽ qua
Hôm nay chịu chút xót xa
Ngày mai hạnh phúc chan hòa lệ rơi

Tình yêu tựa hệt trò chơi
Với bao thử thách rối bời tim ta
Cần lắm một sự thiết tha
Cùng niềm tin tưởng thật là lớn lao

Gọi em là đóa hoa sầu

Gọi em là đóa hoa sầu
Mà anh thường vẫn gối đầu mỗi đêm
Mùi hương lúc ẩn lúc chìm
Khiến cho nỗi nhớ thon mềm tựa tơ
Khiến cho ong bướm ngẩn ngơ
Khiến cho anh phải làm thơ tặng nàng:
Mơ chi vườn cấm thiên đàng
Chỉ cần một đóa hoa vàng là em

Quán Thế Âm

Quán Thế Âm từ bi độ thế
Giúp chúng sanh qua khỏi nạn tai
Bổn nguyên nghìn mắt nghìn tay
Tỏ tường mọi chuyện đúng-sai ở đời
Uy danh khắp chốn rạng ngời
Công đức vô lượng đất trời chứng tri
Phàm trần vạn kiếp khắc ghi
Cúi xin bồ tát độ trì cứu nguy