Thơ 2020

Tuyển tập thơ viết năm 2021

Thơ 2020

COVID29

Con trâu con chó không còn
Cả làng dân đói dần mòn chết đi
Bánh mỳ đưa buổi phân ly
Cầm tay nhau biết ăn gì sáng nay

Hoa phù dung

Có thật em là đóa phù dung
Sớm nở tối tàn đời mông lung?
Tôi thương em lắm, yêu say đắm
Tôi bẻ em luôn chẳng ngại ngùng

Tích cực

Đừng nói chuyện tối mai
Khi sáng nay chưa hết
Như loài hoa không chết
Cho đến lúc trổ bông
Đời đẹp lắm biết không
Sinh mệnh luôn vô giá
Thời gian cũng sẽ qua
Sống là quan trọng nhất
Lo lắng rồi buồn bực
Cũng đâu có ích gì
Suy nghĩ tích cực đi
Ngày vui nhất định tới

Mạng xã hội

Mạng xã hội diễn kịch
Đủ bi hài lâm ly
Cứ có “trend” là diễn
Để được “like” hì hì

#21

Phút giây đẹp nhất trên đời
Là khi người ấy ngỏ lời thương tôi

Em thấy gì đêm nay

Địa cầu chẳng có gì vui
Nên em phải trở về hành tinh mẹ
Vĩnh biệt loài người ngu si nhé
Cứ phá huỷ thiên nhiên, giết sạch muôn loài
Đến một ngày kia đại dương trơ trọi
Trên mặt đất chỉ toàn là đá sỏi
Rừng không thú, sông chẳng còn tôm cá
Trên bầu trời lượn từng lũ quạ
Đến lúc ấy, loài người sẽ trả giá
Hoạ diệt vong chẳng mấy chốc tới thôi
Đêm nay em thấy mình như mây khói
Quên tất cả những điều gian dối
Không biết người đúng hay sai
Không biết mình tỉnh hay say
Lang thang trong vũ trụ này
Trắng tay…

Nghèo mà không ham

Hôm nay dù ngày nghỉ
Nhưng anh vẫn đi làm
Xin cô em thông cảm
“Mình nghèo mà không ham”

Say với em

Rượu đây anh rót nữa đi
Ta cùng trút sạch những gì bi ai
Một ly quên nỗi đắng cay
Hai ly bỏ lại tàn phai tuổi buồn
Ba ly mi mắt lệ tuôn
Bốn ly ta sẽ dại cuồng cùng nhau
Ôm em thật chặt đi nào!
Như con sóng dữ tan vào đại dương
Hỡi người em mến em thương
Liệu anh muốn ngủ chung giường đêm nay?

Chiều mưa lũ

Ở nơi này làm sao thấy nhau
Khi bốn bề xung quanh là nước
Con nước dâng từ muôn thưở trước
Vẫn làm dân quê tôi lao đao

Những căn nhà tốc mái hư hao
Những bờ ao cá bơi đi hết
Những vườn cây ngập úng mà chết
Chẳng còn gì khi lũ cuốn qua

Trong buổi chiều của nỗi xót xa
Cơn gió thổi cho lòng thắt lại
Miền Trung ơi ta xin nhớ mãi
Những phận người trôi nổi nay mai

Chiều tàn nghe Vọng Kim Lang

Chiều tàn nghe Vọng Kim Lang
Làm thân viễn xứ ngổn ngang trăm bề
Bao lâu mới được trở về
Kết duyên cho trọn ước thề tuổi xanh
Trách đời ngăn cách em anh
Dư âm ngày cũ trôi nhanh ngỡ ngàng
Hè qua thu tới đông sang
Buồn cho duyên số lỡ làng thật sao?

-4°

Ôi bao giấc mộng không thành
Như là sương khói tan tành trong đêm
Trái sầu ngày trĩu nặng thêm
Nào ai muốn tỏ nỗi niềm người điên
Thì xin cạn chén ưu phiền
Cùng ta kết nghĩa bạn hiền hôm nay

Cô nương

Cô nương dung mạo giang hồ
Làm cho bao kẻ hồ đồ si mê
Mà sao hoàng thượng lại chê
Nói rằng em nhỏ, lấy về mắc nuôi?

Gót chân vướng bụi tiêu dao
Bước qua tình sử đi vào hư vô
Chia tay buổi ấy ngây ngô
Mà nay ta vẫn hồ đồ nhớ ai?

Ti-vi nước ta

Mở ti-vi để mong dễ ngủ
Nhưng không ngờ hít đủ drama
Mới thương khán giả nước ta
Biết rằng nhảm nhí vậy mà vẫn xem

Trả lại

Nếu anh có bỏ em đi
Thì xin trả lại những gì tặng nhau
Đóa hồng đỏ thắm thương đau
Cùng nụ hôn vội đêm nào, được không?

Cô lập

Khi em nói đêm nay em buồn lắm
Tôi thở dài và chợt hiểu đó là
Cái cảm giác bị cuộc đời ruồng bỏ
Ai cũng từng, chỉ là chẳng nói ra

#20

Chợt vui khi thấy nụ cười
Bình yên kỳ lạ của người ta yêu

#19

Ngày nào cây lá hết xanh
Trời cao hết đẹp
Em thì yêu anh

Đọc sách

Hôm nay ngồi xuống đọc chơi
Để quên công việc dở hơi đang tìm
Xin đừng nói chuyện gì thêm
Một, hai cuốn sách đủ lim dim rồi

6 giờ chiều

Làm về lúc sáu giờ chiều
Nói chung cũng có không nhiều niềm vui
Cởi quần jean, mặc quần đùi
Rồi nằm tận hưởng đủ mùi thức ăn

Ngọt

Anh ghiền cafe sữa
Em thích sinh tố xay
Hai đứa cùng chết lịm
Trong ngọt ngào không hay

Nhổ răng không đau đớn
Tính tiền đau đớn hơn
Cầm hóa đơn be bé
Bỗng dưng thấy phát hờn


Cảm hứng từ Nguyễn Ngọc Hạnh Nguyên

Cái đầu

Xuất thân và bằng cấp
Có gì quan trọng đâu
Cuộc đời rồi sẽ ổn
Khi mình có cái đầu

Nhầm

Uống nhầm một ánh mắt
Cơn say theo nửa đời
Uống nhầm viên thuốc lắc
Đầu quay quay cả ngày

Đam mê

Trở về với nỗi đam mê
Trở về ngày tháng lê thê yêu người
Từ khi mất anh bên đời
Là ngày em mất nụ cười tinh khôi
Vì em yêu chỉ anh thôi

Tiếng kinh đêm

Đêm khuya nghe tiếng gõ chuông
Sư thầy trầm mặc cõi buồn tụng kinh
Ngoài hiên mưa bão lặng thinh
Cỏ cây như cũng khép mình tâm linh

#18

Rồi em cũng đã lấy chồng
Anh còn hồi tưởng trong lòng mà thôi

Một người nghiện nói rằng

Tôi có những nỗi buồn
Tích tụ thành nước mắt
Tôi có viên thuốc lắc
Tan chảy ra niềm vui

Cây cầu dừa

Ai ca bài hát gì đâu
Để cho ta nhớ cây cầu dừa xưa
Học về những lúc ban trưa
Nước sông mát rượi
Đổ thừa trượt chân

Giấc mộng vinh quy

Vinh quy áo gấm về làng
Ngựa anh đi trước võng nàng theo sau
Lính hầu bưng tráp trầu cau
Dân làng lũ lượt kéo nhau đến mừng
Niềm vui rộn rã chưa từng
Tính ra ngày Tết không chừng thua xa
Mấy mươi mâm cỗ bày ra
Nào là rượu thịt nào là chè xôi
Mời cô mời bác vô ngồi
Ai mà tới trễ thiệt thòi đó nha
Tự hào cho cả làng ta
Có tân quan trạng thiệt thà, giỏi giang
Mấy ai mà được như chàng
Nở nang mày mặt, rỡ ràng mẹ cha
*

*Truyện Kiều

Nhớ trăng

Những phố nhỏ im lìm mở ngỏ
Những ngôi nhà trắng ánh đèn neon
Đêm trông đôi mắt mỏi mòn
Vầng trăng thưở trước có còn sáng không?

Ngũ Hành Sơn

Năm trăm năm thoáng qua nhanh
Mênh mông bãi bể giờ thành nương dâu
Dầm trong mưa nắng dãi dầu
Đá vô tri cũng phủ sầu rong rêu

Gió

Mái trường xưa còn đó
Anh làm gió đi rong
Hôn lên má em hồng
Để chồng em ghen tị

Mùa hè đi qua

Hết rồi đó một mùa hè
Con ve thấm mệt, im re trong vườn
Còn em tựa cửa nhớ thương
Chờ ngày trở lại mái trường mà thôi
Từng giờ từng phút đang trôi
Mà tôi vẫn cứ mãi ngồi ngẩn ngơ

Chuyện năm xưa

Năm xưa có gió có trăng
Có chàng ca sĩ hát rằng yêu em
Tuy nhiên chất giọng lèm nhèm
Cho nên em phải buông rèm ngủ ngay

Dồn ép

Anh có biết sau những ngày nóng nực
Trời luôn luôn đổ một trận mưa rào
Còn riêng em sau những ngày buồn bực
Là đêm đêm nước mắt cứ chực trào

Cứ mỗi năm đến hè
Nghe bài ca hoa phượng
Người ngậm ngùi ở lại
Kẻ quyết chí lên đường

Tiếng ve rả rích thương
Sân trường bỗng trống hoắc
Bạn bè giờ nơi đâu
Nắng vàng hiên héo hắt

Bao nhiêu chuyện được mất
Xin trả lại thời gian
Ừ người về quê cũ
Còn tôi buồn miên man

#17

Đôi khi không nói một lời
Bởi vì đang bận sống đời tự do

#16

Trưa hè mẹ hát cải lương
Để cho đứa bé trên giường ngủ say

Men tình nồng

Ở nhà thích nhất buổi chiều
Làm ly rượu ngọt pha nhiều đá viên
Uống cho quên hết ưu phiền
Ngoài kia mặc kệ đảo điên chuyện đời
Chìm trong men rượu lả lơi
Mặc tình xin rót rã rời đôi tay
Người yêu có biết có hay?
Một ly thôi đó nhưng say mất rồi
Vì em đang nhớ anh thôi…

Quên đi

Quên đi những chuyện lo buồn
Kệ thây nhân loại điên cuồng ngoài kia
Hỡi người lạc lối đêm khuya
Sao không ở lại uống bia cùng mình?

Thở

Khi thế giới ngột ngạt
Tôi hít một hơi dài
Nhớ những điều tốt đẹp
Vừa xảy ra sáng nay

16 tuổi

Mười sáu tuổi chúng mình ngây thơ nghĩ
Rượu bia là thứ chứng tỏ độ ngầu
Hăm sáu tuổi xét nghiệm gan nhiễm mỡ
Tự thấy mình giống hệt đứa trẻ trâu


Ý thơ bạn @phieublue

Hàm IF

Roses are red
Violets are blue
Be my valentine
I’m waiting for you

Hoa hồng màu đỏ
Diên vỹ màu xanh
Nếu thật như vậy
Em hãy yêu anh

Bầy thú trong rừng

Giống như bầy thú trong rừng
Đôi khi đói khát ngập ngừng rời hang
Uống sương dưới ánh trăng vàng
Tung tăng chạy nhảy chẳng màng hiểm nguy
Cuộc đời cứ thế mà đi
Thế gian không sợ gì
Dưới chân là đất
Quanh là những cây
Và vui qua hết đêm nay
Ngày mai trời sáng trở về không say.

12 tháng

Tháng giêng là tháng ăn chơi
Tháng hai ngẫm ngợi tại sao hết tiền?
Tháng ba cày cuốc triền miên
Tháng tư nghỉ lễ
Tháng năm nghỉ hè
Tháng sáu ngồi ngắm con ve
Tháng bảy mau lẹ tìm nơi giựt dàn
Tháng tám ngắm lá thu vàng
Tháng chín làng nhàng ăn bánh trung thu
Tháng mười hứng nước đầy lu
Tháng mười một tắm á đù lạnh mông
Tháng mười hai cuối mùa đông
Cũng là kết thúc một vòng của năm.

10 năm

Mười năm trở lại Sài Gòn
Người em mắt biếc có còn đó không?
Hay là đã vội theo chồng
Bỏ quên một gã lông ngông năm mười

#15

Những người mạnh mẽ hôm nay
Hôm qua đã chịu đắng cay ít nhiều

Ái khanh

Hôm nay trở về thăm trường cũ
Nắng còn vàng như buổi năm xưa
Mà chim yến giờ không còn nữa
Ái khanh ơi trẫm nhớ mấy cho vừa!

#14

Tháng giêng đốt lửa than hồng
Và em thì cháy trong lòng của anh

Về thăm xứ lạnh

Suối reo róc rách êm êm
Hoàng hôn buông xuống
Tiếng chim gọi bầy
Núi đồi bóng tối bủa vây
Ru say lữ khách tới đây lạc đường
Ngẩn ngơ trong lớp mù sương
Xa rồi thấy nhớ thấy thương vô vàn

MMXIII

Những điều từng viết năm xưa
Giờ đây đọc lại thấy thừa làm sao
Vẩn vơ triết lý “thanh cao”
Lan man “trải nghiệm”
Tầm phào “an yên”
Tặng nhau cả đống lời khuyên
Để rồi sau đó quên liền lý do

Hôn

Khi môi em còn hồng
Lòng anh mang e ngại
Sợ nụ hôn khờ dại
Sẽ khiến màu son phai